“Xin lỗi, có phải tôi làm em không thoải mái không? Tôi sẽ nhẹ một chút.”
Tôi lắc đầu, đến lúc sau mới nhận ra câu này hình như dễ khiến người ta hiểu lầm, vành tai càng đỏ hơn.
“Thả lỏng đi, tiếp theo tôi sẽ nhẹ tay hơn.”
……Hình như, càng kỳ quái hơn rồi.
Ánh mắt không thể dời đi.
Nhìn nhau lâu, tôi thấy rất rõ trái cổ trắng trẻo rõ nét của người đàn ông khẽ lên xuống một lần, đôi mắt kia lướt qua môi tôi, thoáng hiện lên một tia dục vọng ám muội.
Ánh mắt đó như thể muốn nuốt chửng tôi.
Đầu óc tôi bùng nổ, ngay cả tiếng ồn ào chọc ghẹo xung quanh cũng không nghe thấy, cả người gần như mềm nhũn ngã vào lòng anh.
*
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, tôi bị mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo trên người người đàn ông thấm đến cả người nóng ran, bàn tay vô thức túm chặt đến nhăn nhúm cả chiếc sơ mi thủ công đắt tiền.
“Xin lỗi……” Tôi sắp khóc rồi.
Người đàn ông nhìn tôi dịu dàng đến dây dưa, bỏ qua vẻ áy náy của tôi, khẽ giải thích: “Câu vừa rồi, không phải nói với em.”
Tôi sững người.
“Em đến tìm tôi, tôi rất vui.”