Anh bế rất nhẹ nhàng, tay còn lại cầm ly sâm panh, toát ra vẻ ung dung phóng khoáng, mang dáng dấp lười biếng cao quý thường thấy.
Tôi khẽ kêu lên một tiếng, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt kinh hoảng đối diện với đôi mắt hoa đào đang ngậm ý cười dưới ánh đèn.
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng kinh hô.
Có người kinh ngạc, có người hâm mộ, không ít người lén lút lấy điện thoại ra chụp lại cảnh này.
Thế nhưng anh như thể hoàn toàn không nhìn thấy. Thái tử gia được vạn người ngưỡng mộ ngẩng đầu nhìn tôi, như đang nhìn vầng trăng trên trời.
Chưa kịp để tôi giãy giụa, giọng nói trầm thấp gợi cảm kia lại vang lên.
“Năm phút.”
Ba phút đã dài như cả một đời, vậy năm phút chẳng khác nào ấn nút tạm dừng cho cả thế giới.
— Còn không bằng ấn tạm dừng thật.
Tôi căng cứng người, lại không thể không hoàn toàn dựa vào anh, càng thêm cứng đờ.
Vừa mới thất thần, tôi đã bị anh nhẹ nhàng lắc một cái đầy cẩn thận.
Toàn bộ sức nặng trên người tôi đều dồn lên cánh tay rắn chắc của Tạ Tinh Vũ. Bị anh lắc như vậy, bắp chân tôi càng thẳng tắp tì lên phần cơ bụng rắn chắc của anh.
Mà chủ nhân của nó lại mở to đôi mắt hoa đào xinh đẹp, vẻ mặt vô tội.