Ý thức của tôi lại bị anh khuấy đến đứt quãng, “Không phải chuyện này……”

Tạ Tinh Vũ bế tôi lên, nhẹ nhàng đặt lên giường, rồi đè xuống, trong bóng tối, đôi mắt vốn đã sâu thẳm của anh càng thêm u tối.

Trước khi mất ý thức, tôi nghe Tạ Tinh Vũ khẽ nói bằng giọng trầm thấp: “Xin lỗi, bảo bối, anh không thể chấp nhận bên cạnh em có người khác, anh không muốn em quá gần bất kỳ người đàn ông nào khác, chỉ cần nhìn một cái cũng sẽ phát điên mất.”

“Bây giờ hối hận cũng muộn rồi…… anh sẽ không để em rời đi đâu. Mãi mãi cũng sẽ không.”