Ở Kinh thành, họ Tạ nổi danh chỉ có một nhà, có thể được gọi là cậu chủ Tạ, chỉ có vị thái tử gia ngông nghênh cao quý Tạ Tinh Vũ kia.
Tôi hoảng hốt, trong đầu chỉ toàn là mình đã chọc phải người không nên chọc, trong lúc rối loạn chỉ nghe thấy câu lạnh lùng của người đàn ông: “Cút.”
Tôi sợ đến mức bỏ chạy thục mạng.
*
Chị em tốt nháy mắt hỏi tôi ngồi trong lòng soái ca cảm giác thế nào, còn nhớ nhung miếng thịt heo ấy nữa không?
Anh khóa trên bị chị em tốt chỉ thẳng là đầu heo thì sắc mặt hơi khó coi, bạn gái nắm tay anh, anh mặt đen thui hất ra.
Tim tôi đập nhanh hỗn loạn, kéo chị em tốt nói: “Đi mau, chúng ta chọc phải người không nên—”
Lời còn chưa dứt, một mùi tuyết tùng lạnh lẽo đã tràn vào đầu mũi, người đàn ông cao lớn lạnh lùng ấy đã đến trước mặt.
Tôi run tay buông tay bạn thân ra, nghĩ rằng một người làm một người chịu, trước khi ngồi tôi đã hỏi ý anh, anh cũng đồng ý rồi.
Thái tử gia chắc cũng chẳng rảnh mà chấp nhặt với một đứa nghèo như tôi.
Nếu tôi thật lòng xin lỗi — hẳn là có thể được tha một lần chứ.
Vừa ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào đôi mắt đào hoa lấp lánh kia, trong đáy mắt người đàn ông mang theo chút ý cười và… áy náy?