Người đàn ông lùi đôi chân dài lại, ngồi trở về ghế sofa lần nữa.
Anh không còn dáng vẻ lười nhác như lúc nãy nữa, ngồi thẳng tắp, chẳng khác nào chàng hoàng tử piano độc tấu trong Đại Sảnh Màu Vàng Vienna, hai cánh tay nhẹ nhàng buông hai bên, như một tấm lưới an toàn dành riêng cho tôi.
Tôi nuốt khan trong căng thẳng, sau lưng có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm, tôi bối rối không biết tư thế nào mới không đến mức quá xấu hổ.
Người đàn ông nhìn thấu sự khó xử của tôi, bàn tay lớn dài thon nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi.
Theo lực kéo của anh, tôi bị buộc phải nghiêng người về phía trước, để không đè lên chân anh, theo bản năng tôi giẫm chân lên ghế sofa.
Sau một thoáng kinh ngạc, tôi đã ngồi lên đùi anh trong tư thế dạng chân.
Gần thế này…
Tư thế này thực sự quá xấu hổ, tôi theo bản năng muốn tránh, nhưng eo lưng lại chạm vào bàn tay anh đang đỡ phía sau, sợ đến mức tôi co rụt lại.
……Và càng dán sát vào anh hơn.
Người đàn ông khẽ lắc lắc người một chút, tôi và đôi mắt ấy đối diện nhau. Dù anh không động đậy, trong mắt cũng như đang mang ý cười, giọng nói trầm thấp của anh xuyên qua ồn ào lọt vào tai tôi.
“Chẳng phải ba phút sao? Tập trung một chút.”