Tôi vừa căng thẳng vừa sợ hãi lấy điện thoại ra quét mã, nghe thấy Tạ Tinh Vũ hơi cúi người xuống, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy mà nói: “Xin lỗi, tôi đã lừa em. Thật ra là sợ em từ chối tôi.”
Tin nhắn kết bạn vừa lúc được gửi đi, anh ta chấp nhận ngay lập tức, hàng mày khóe mắt đều đong đầy ý cười phóng túng, xua tan đám bạn đang ồn ào chọc ghẹo.
Cuộc tụ họp cuối cùng cũng kết thúc, nghĩ đến mọi chuyện tối nay, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Anh học trưởng gửi tin nhắn tới: “Em có đó không?”
Tôi không trả lời, trong bóng tối, điện thoại lại sáng lên lần nữa.
Tôi vốn không định để ý, vậy mà cuộc gọi cứ thế gọi tới.
Có hơi khó chịu, tôi đứng dậy, vừa định nổi đóa thì lại nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến…… vậy mà là Tạ Tinh Vũ.
Tin nhắn của bạn thân cũng bật ra: “Bảo bối! Cậu lên hot search rồi!!!”
Tôi ngẩn ra một lúc, còn tưởng đây là kiểu trêu chọc mới cô học lỏm từ trên mạng, hít sâu một hơi mà tim đập rối loạn trong yên lặng vẫn không thể giấu nổi.
“Alo?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng của một chàng trai trẻ trung, sáng sủa.
“Chị dâu sao? Anh Tạ uống say rồi, cứ nhắc mãi tên chị, cũng không cho ai chạm vào, chị mau tới đón anh ấy về nhà đi!”