Người phục vụ vừa nãy cản tôi vội vàng xin lỗi, người đi làm không làm khó người đi làm, tôi cũng không làm mặt lạnh, không tính toán nhiều.

Tạ Tinh Vũ say không nhẹ — lúc bạn anh nghiêng người tránh ra, để lộ tôi đứng phía sau, trên gương mặt đẹp trai kia thế mà lại lộ ra vẻ uất ức, lảo đảo đi tới rồi ôm tôi vào lòng.

Ngực và cánh tay người đàn ông đều nóng hừng hực đến đáng sợ, trên người còn phảng phất mùi lá lạnh hòa cùng hương bạc hà và chút champagne nhàn nhạt.

Giọng nói dễ nghe của Tạ Tinh Vũ vì men say mà khàn đi đôi chút.

“Bảo bối, em không có ở đây, bọn họ đều phạt anh uống rượu… khó chịu lắm.”

Vừa nói, đôi môi nóng hổi ấy đã mơ màng hôn lên vành tai tôi một cái, giọng nói trầm thấp như đang làm nũng, “Đưa anh về nhà, được không?”

Trong đầu tôi “ong” lên một tiếng, chân suýt nữa lại mềm nhũn.

Tiếng ồn ào ở phía sau kéo ý thức tôi trở lại đôi chút, đèn chùm trên đầu sáng đến chói mắt, bị nhiều người nhìn như vậy, tôi có hơi ngượng, muốn đẩy người ra, nhưng anh lại ôm chặt hơn.

Kẻ khởi xướng còn tủi thân hơn cả tôi, cứ như một con chó lớn, siết chặt lấy tôi không buông.

“Đừng đi…”

Tôi mặt mày khổ sở, cầu cứu bạn anh: “Có thể làm phiền anh đưa anh ấy——”

Còn chưa dứt lời, trong tay tôi đã bị nhét cho một xâu chìa khóa xe.

Người bạn gãi gãi sau gáy, ra vẻ nghiêm túc nói: “Chị dâu, chị cứ đưa Tạ ca về nhà đi. Ông cụ nhà anh ấy có giờ giới nghiêm, say đến thế này mà về, chắc chắn sẽ bị gia pháp hầu hạ, đánh hỏng mất thì chị có nỡ không?”

Gia pháp? Thái tử gia còn bị đánh á?

Tôi sững sờ, chìa khóa trong tay còn chưa kịp trả lại, lại bị người đàn ông cọ cọ vào cổ, lúc tôi đứng không vững, anh đã ôm lấy lưng mà đỡ.

“Không muốn… không muốn xa em…”

Tôi đưa ánh mắt cầu cứu sang mấy người bạn khác, mấy kẻ vừa nãy còn đang hóng chuyện lập tức tránh mắt tôi, từng người từng người một đều bộ dáng say đến tìm không ra phương hướng.

Không còn cách nào khác——

Tôi khẽ thở dài, dìu người đi ra ngoài.

Đến gần chỗ đậu xe, tôi bấm chìa khóa, chiếc Lamborghini phiên bản giới hạn toàn cầu ở chính giữa lập tức sáng đèn.

“Có đứng vững được không?” Tôi thở dốc hỏi.

Cuối cùng người đàn ông cũng chịu thu bớt sức nặng trên người tôi, giọng nói trầm thấp còn mang theo chút dính người.

“Được… bảo bối.”

Tai tôi đỏ bừng, dặn dò: “Vậy anh đứng đây chờ em, em lái xe qua.”

Tạ Tinh Vũ ngoan ngoãn gật đầu, tóc mái xòa qua sống mày, mang theo chút ngây thơ như trẻ con. Tôi vội vàng quay người, sợ sự động lòng của mình lộ ra không chút che giấu.

Khó khăn lắm mới đỡ Tạ Tinh Vũ vào được nhà, sắp xếp anh ngồi lên ghế sofa, tôi vừa đi lấy một ly nước mật ong tới thì lại bị ôm chặt lấy eo.

Sống mũi cao thẳng của người đàn ông cọ qua lớp vải mỏng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp ngước lên nhìn tôi.

“Bảo bối, rất thích em…”

“Em có thể… cũng thích anh không?”

Nhịp tim rung lên truyền vào tai, tôi run giọng hỏi: “Anh thích ai?”

Anh bỗng đứng thẳng dậy, gọi tên tôi thật dịu dàng, sợ tôi không tin, lại nghiêm túc gọi thêm một lần nữa: “Đừng thích cái anh học trưởng kia nữa được không? Anh ta không tốt.”

Sóng lòng tôi rung động mãi không yên, nhìn gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc ấy, theo bản năng nuốt nước bọt một cái.

Tạ Tinh Vũ đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của tôi, vậy mà vẫn mang vẻ đáng thương: “Bảo bối, muốn hôn em… được không?”

Tôi không nói gì.

Hay nói đúng hơn là căn bản không thốt nên lời.

Đầu mày đẹp của người đàn ông nhíu lại, đôi mắt hút người kia càng thêm tủi thân: “Không được sao…”

Tôi vẫn không nói được gì, chỉ là lúc anh thấp giọng buông tay xuống, tôi bỗng giơ tay nắm lấy tay anh, rồi lại ấn bàn tay ấy trở về gương mặt mình.