Tôi đau lòng nhìn xuống, “Gọi hai lần mà còn không chịu đứng dậy, đầu gối không đau à?”

“Không đau, em không yêu anh mới đau.” Anh nói xong lại muốn dính lấy tôi, bị tôi đẩy một cái, vẻ mơ màng trong mắt biến thành tủi thân.

“Bảo bối…”

“Đừng làm nũng, còn chưa hỏi anh nữa, kiểu người như anh, sao lại, ừm… yêu từ cái nhìn đầu tiên với em?”

Tạ Tinh Vũ che miệng ho nhẹ hai tiếng, trên mặt hiện lên màu đỏ không tự nhiên, “Thật ra cô ấy nói chưa đủ chính xác, trước đó anh nghe cô ấy video call với em, vô tình nhìn thấy em ở đầu bên kia đang thao thao bất tuyệt kể chuyện em vạch trần ngay tại chỗ tên con trai bịa đặt nói xấu em, bắt hắn phải xin lỗi như thế nào, lúc đó anh đã thấy em rất đặc biệt. Sau đó vào buổi tiệc hôm ấy, em xuống từ xe taxi, ôm bộ lễ phục kia trong ngực, mặc áo phông trắng quần bò, dáng vẻ ấy giống như hai thế giới với những người trong buổi tiệc chỉ biết xu nịnh lấy lòng, anh đột nhiên rất muốn đến bên cạnh em, muốn nghe em líu ríu trong lòng anh kể về những chuyện mới lạ em gặp mỗi ngày, vui hay không vui, anh đều muốn nghe.”

Tôi đỏ mặt, chớp chớp mắt, có hơi cạn lời.

Xin lỗi nhé, giản dị không phải lựa chọn của chúng ta, mà là mệnh của chúng ta ha…

*

Khi tôi và Thái tử gia nắm tay đi xuống lầu, bạn thân đang ngồi uống trà với ông cụ, nhìn thấy gương mặt đỏ hây hây và đôi môi hơi sưng của tôi thì lập tức lắc đầu: “Ông ơi, anh cháu không phải là thuộc chó đấy chứ?”

Ông cụ quay đầu nhìn một cái, tôi hoảng đến mức vội che miệng, Tạ Tinh Vũ kéo tôi vào lòng thêm chút nữa, “Mắng anh thì được, đừng có làm cả chị dâu của em cũng ngại đỏ mặt.”

Bạn thân lắc đầu lia lịa, ôm cánh tay ông cụ làm nũng: “Ông ơi, ông làm chủ, chuyển căn biệt thự ở khu Bắc Giao dưới danh nghĩa anh cháu cho chị dâu cháu đi, vừa hay hai đứa bọn cháu tốt nghiệp thực tập sẽ ở bên đó.”

Tạ Tinh Vũ đi xuống trước một bậc thang, đỡ tôi một tay: “Thực tập ở công ty nhà mình là được rồi, đừng tưởng anh không biết em đang nghĩ gì. Ở Bắc Giao có đầy quán bar nam mẫu, em bớt dẫn chị dâu em tới mấy chỗ không đứng đắn đó đi.”

“Anh thiên kiến! Độc tài! Đại nam tử chủ nghĩa!” Bạn thân tức tối nói, “Không có em dẫn chị dâu đi quán bar thì anh có thể theo đuổi được người ta chắc! Hữu thù tất báo!”

Hai chữ “chị dâu” rõ ràng khiến người đàn ông rất hài lòng, anh xoa xoa tay tôi, “Anh có nói là không cho các em đi đâu, muốn đi thì anh đi cùng các em.”

Bạn thân hừ lạnh: “Anh muốn giám sát cô ấy thì nói thẳng đi, hận không thể để bên cạnh cô ấy không có lấy một sinh vật đực nào, biết bạn nhỏ nhà em ưu tú, nhưng anh cũng không cần tự ti đến mức này chứ?”

“Có tự ti.” Anh thẳng thắn thừa nhận, “Khó lắm mới theo đuổi được, đương nhiên phải trông thật chặt, không cho người khác có cơ hội chen vào.”

Hai anh em nhà họ Tạ ngang nhiên bàn bạc như vậy khiến tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, tôi bực bội giãy tay Tạ Tinh Vũ, không nhịn được mà tăng giọng: “Đừng nói nữa!”

Bạn thân lập tức luống cuống, đặt cái chén trà xuống: “Bảo bối, anh nói anh hay là em nói em? Hay là hai đứa mình quỳ xuống nói luôn nhé?”

Cô ấy nháy mắt, xúi người đàn ông bên cạnh cùng quỳ.

Thái tử gia dường như lại đang nghiêm túc suy nghĩ xem việc quỳ xuống nói có khả thi hay không.

Ông cụ cũng đặt chén trà xuống, đứng dậy, do dự nhìn tôi một cái: “Con bé à, ông thì không cần đâu nhỉ……”

Tôi tuyệt vọng che mặt.

Có vẻ giới nhà giàu Bắc Kinh của họ sắp xong đời rồi.

*

Đêm đầu tiên, tôi gần như thức trắng cả đêm.

Lúc trời vừa hửng sáng, cổ họng tôi đã khàn, mắt đỏ hoe.

Người đàn ông cẩn thận tắm rửa cho tôi xong, lại hôn hết lần này đến lần khác.

Tôi hít hít mũi, ném cho anh một cái gối ôm, lực không lớn, người đàn ông nhẹ nhàng đón lấy, rồi từng chút từng chút hôn lên môi tôi.