Sáng sớm hôm sau, vừa mở mắt ra tôi đã thấy một gương mặt tuyệt sắc đang ngủ rất sâu.

Mặt tôi đỏ lên, kéo cánh tay đang đặt ngang eo mình ra, rửa mặt xong vội vã chạy về trường. Sáng nay có một cuộc họp nhóm phải mở, không thể đến muộn.

Tôi canh giờ mà vội vàng bước vào cửa, suýt nữa đâm sầm vào anh học trưởng, quầng mắt anh thâm đen một mảng, hiển nhiên là đã không ngủ ngon.

Trong lớp, các bạn cùng nhóm thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy hóng hớt.

Buổi họp nhóm kết thúc, cô bạn ngồi đối diện tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi ra miệng.

“Thái tử gia nhà họ Tạ…… tối qua thật sự qua đêm với cậu rồi sao?”

Tay tôi đang thu dọn tài liệu bỗng cứng đờ tại chỗ.

Một cô gái khác cũng lấy hết can đảm nhắc: “Đúng đó đúng đó, trên mạng giờ toàn là cảnh hai người ôm nhau trong quán bar, còn xe của anh ấy đỗ dưới lầu nhà cậu nữa, hai người đang hẹn hò à?”

“Đó chính là Thái tử gia, còn là nam thần của trường quý tộc Tạ Tinh Vũ nữa! Cậu cưa đổ kiểu gì vậy? Bảo bối, cậu giỏi quá đi!”

Hai má tôi đỏ bừng, không biết phải giải thích thế nào.

Đúng lúc này, anh học trưởng lại lạnh mặt lên tiếng.

“Tôi khuyên em nên suy nghĩ cho kỹ, em là thiếu tiền hay có khó khăn gì sao? Em không đấu lại kiểu đàn ông như vậy đâu.”

“Thế em đấu lại kiểu đàn ông nào? Kiểu người như anh học trưởng, vừa mập mờ với mấy người cùng lúc, vừa tự tin tuyển phi à?” Tôi cũng không nể nang, thẳng thừng nói ra nỗi uất ức của mình.

Sắc mặt anh học trưởng thay đổi, đầu tiên nhìn tôi, rồi lại nhìn ra sau lưng tôi.

Ngoài cửa bỗng truyền đến một giọng nói trầm thấp.

“Thì ra tôi không biết, chỉ là say rượu được bạn gái đưa về nhà thôi, mà cũng có thể bị diễn giải thành nhiều thứ như vậy.”

Ngoài hành lang vang lên một tràng kinh hô.

Mấy người trong lớp càng sững sờ hơn.

Tôi giật mình quay đầu lại, thấy Tạ Tinh Vũ một tay đút túi, vẻ mặt uy nghiêm tự nhiên, phía sau anh là bạn gái mà anh học trưởng mới xác nhận quan hệ không lâu.

*

Chị gái học trưởng bước vào, tôi còn chưa kịp mở miệng giải thích thì đã thấy cô ấy đi thẳng đến trước mặt anh học trưởng chất vấn: “Anh chọn ở bên tôi, là vì ba tôi là phó viện trưởng của học viện các anh, đúng không?”

Sắc mặt anh học trưởng trắng bệch, muốn đưa tay nắm vai chị gái học trưởng để giải thích, nhưng bị cô ấy lạnh mặt tránh ra.

“Thế nào, tưởng bám được tôi là con đường sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió rồi, lại còn không nỡ bỏ cô học muội xinh đẹp đáng yêu à? Khó hiểu thật đấy, sao con người có thể vừa bình thường lại vừa tự tin như vậy? Đã từng quen người như anh, đúng là đủ để mấy chị em tôi bàn tán cả đời.”

Giữa những tiếng chỉ trỏ bàn tán ngoài cửa sổ, chị gái học trưởng quay sang tôi: “Xin lỗi nhé học muội, trước đây tôi không biết anh ta còn mập mờ với em cùng lúc.”

Tôi luống cuống xua tay, lại bị nụ cười thản nhiên trên mặt chị gái học trưởng làm cho ngẩn ngơ.

Chị gái học trưởng như có hàm ý gì đó liếc về phía cửa: “Nhưng mà, may mà anh ta mù mắt, nên mới có cơ hội cho người nào đó.”

Còn đang ngơ ra thì chị gái học trưởng đã sải bước rời đi đầy dứt khoát.

Không muốn bị quá nhiều người vây xem, tôi cũng không nhìn thêm lấy một cái vào bộ dạng chật vật của anh học trưởng, mà đi về phía cửa.

Vừa đến cửa, tay tôi đã bị một bàn tay lớn khô ráo ấm áp nắm lấy.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, chủ nhân của bàn tay ấy nở nụ cười rạng rỡ với tôi, Tạ Tinh Vũ giúp tôi vuốt lại mái tóc, ánh mắt nóng rực nhìn xuống.

“Bảo bối, xin lỗi, anh biết em muốn giữ kín, nhưng anh không thể trơ mắt nhìn em phải chịu đựng những lời đồn đại này.”

Cả lớp xôn xao, có người ghen tị, có người hùa theo trêu chọc, còn có người lén lút chụp ảnh.

Anh như không nhìn thấy, nắm tay tôi, kiên định bước qua lối đi đầy người đang vây xem.

Bên tai tôi chỉ còn nghe được tiếng tim mình đập. Ngoài tòa nhà chính, gió tháng Năm mang theo hương hoa hòe lướt qua, trong đầu tôi chỉ toàn là sự nóng bỏng của đêm qua và những việc còn dang dở.

Bởi vì còn dang dở, nên càng khiến người ta mơ tưởng.

Cho đến khi ngồi vào chiếc Rolls-Royce phô trương ấy, người đàn ông nghiêng người qua giúp tôi cài dây an toàn, tôi mới hoàn hồn lại.

Trên người anh mang theo mùi tùng lạnh thanh nhàn bao phủ tới, cơ thể tôi bắt đầu hơi nóng lên. Khi anh vừa rời xa, tôi đã vươn tay nắm lấy tay của Tạ Tinh Vũ.

Rõ ràng anh cũng bất ngờ vì sự chủ động của tôi, kinh ngạc nhiều hơn vui mừng, thậm chí còn có chút căng thẳng mà nuốt khan một cái.

“Đêm qua…”

Tôi do dự mở miệng.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.” Tạ Tinh Vũ nghiêm túc tiếp lời, “Bố mẹ tôi đang ở nước ngoài, tháng sau mới về được. Chúng ta cứ đi gặp ông nội trước, dù sao lời ông ấy ở nhà là lớn nhất. Ngày mai tôi lại đến nhà em chính thức ra mắt với bố mẹ em được không? Tôi… có hơi căng thẳng.”

“… Hả?” Tôi ngẩn ra rất lâu, đợi phản ứng lại lượng thông tin kinh người trong lời anh, lập tức hoảng lên, “Không phải, không cần… Chúng ta chỉ là, tối qua chỉ là…”

Sắc mặt người đàn ông trầm xuống: “Chỉ là gì?”

Tôi nghĩ lời lẽ một chút, “Chỉ giống như hôm đó ở quán bar thôi, người lớn với nhau, bầu không khí vừa khéo, anh tình tôi nguyện… anh hiểu chứ?”

Cũng không đến mức vì chuyện đó mà phải định chung thân chứ…

Hơn nữa còn chưa làm đến cuối cùng mà…

“Không hiểu.” Giữa mày người đàn ông lạnh đi, gương mặt tuấn tú lại đầy bướng bỉnh, “Đây là lần đầu của tôi. Tuy chuẩn bị chưa đủ chu toàn, nhưng với lần đầu của em, tôi đã nghiêm túc suy nghĩ rất kỹ, cũng đã tính cả chuyện tương lai rồi mới bắt đầu, không phải tùy tiện. Là bốc đồng, nhưng không phải kiểu bốc đồng nhất thời của người trưởng thành. Hơn nữa, gia phong nhà họ Tạ rất nghiêm, làm ra chuyện này mà không có kết quả, ông cụ nhà tôi sẽ đánh gãy chân tôi.”

Tôi có chút kinh ngạc, chớp mắt: “Không đến mức夸 trương vậy chứ.”

“Có đấy,夸 trương đến vậy.”

Tôi cảm thấy thật khó tin, chợt nhớ tới lời người bạn anh từng nói lần trước, “Hơn nữa tôi nghe nói anh là cháu trai duy nhất của nhà họ Tạ, ông nội anh sao nỡ động một chút là đánh gãy chân anh chứ…”

“Ông ấy sẽ. Ông ấy làm việc từ trước đến nay đều cứng nhắc và nhẫn tâm.”

“Cho nên, anh phải chịu trách nhiệm với tôi.”

Tôi há miệng, mấy lần muốn nói rồi lại thôi.

“Nhưng mà, chúng ta không có nền tảng tình cảm… Chúng ta mới gặp nhau có hai lần, cũng không hiểu rõ nhau…”

“Không chỉ hai lần.” Tạ Tinh Vũ lái xe ra ngoài, ánh mặt trời xuyên qua cửa kính xe phủ lên người anh một lớp sáng vàng mềm mại, giữa hàng mày anh đầy nghiêm túc, “Hơn nữa, tôi rất hiểu em. Kỳ kinh nguyệt của em là vào cuối mỗi tháng, rõ ràng đau nhưng vẫn thèm ăn kem; em thích tới thư viện vào buổi trưa, vì đó là khoảng thời gian ít người nhất, mọi người cũng thoải mái nhất, em thấy rất tự do; em thích trang sức ngọc trai, thích trà sữa pha đặc biệt ở cửa vào nhà ăn số hai, mì gạo ở tầng hai nhà ăn số ba, vị cay nhẹ…”

Anh liên tiếp nêu ra rất nhiều ví dụ, toàn là những chi tiết nhỏ ngay cả tôi cũng ít khi chú ý.

Tôi kinh ngạc nhìn nghiêng gương mặt đẹp trai câu người ấy, một đáp án vẫn luôn không dám tin dần hiện lên trong lòng.

“Tạ Tinh Vũ, anh… anh bắt đầu từ khi nào…”