Bọn họ đã đổi sang một hội sở cao cấp mà tôi chỉ từng nghe tên.
Vào cửa cần xác minh thân phận, may mà một người bạn của Thái tử gia xuống đón người, thấy tôi xuất hiện ở cửa liền lập tức dẫn tôi vào trong.
Người phục vụ vừa nãy cản tôi vội vàng xin lỗi, người đi làm không làm khó người đi làm, tôi cũng không làm mặt lạnh, không tính toán nhiều.
Tạ Tinh Vũ say không nhẹ — lúc bạn anh nghiêng người tránh ra, để lộ tôi đứng phía sau, trên gương mặt đẹp trai kia thế mà lại lộ ra vẻ uất ức, lảo đảo đi tới rồi ôm tôi vào lòng.

Ngực và cánh tay người đàn ông đều nóng hừng hực đến đáng sợ, trên người còn phảng phất mùi lá lạnh hòa cùng hương bạc hà và chút champagne nhàn nhạt.

Giọng nói dễ nghe của Tạ Tinh Vũ vì men say mà khàn đi đôi chút.

“Bảo bối, em không có ở đây, bọn họ đều phạt anh uống rượu… khó chịu lắm.”

Vừa nói, đôi môi nóng hổi ấy đã mơ màng hôn lên vành tai tôi một cái, giọng nói trầm thấp như đang làm nũng, “Đưa anh về nhà, được không?”

Trong đầu tôi “ong” lên một tiếng, chân suýt nữa lại mềm nhũn.

Tiếng ồn ào ở phía sau kéo ý thức tôi trở lại đôi chút, đèn chùm trên đầu sáng đến chói mắt, bị nhiều người nhìn như vậy, tôi có hơi ngượng, muốn đẩy người ra, nhưng anh lại ôm chặt hơn.

Kẻ khởi xướng còn tủi thân hơn cả tôi, cứ như một con chó lớn, siết chặt lấy tôi không buông.

“Đừng đi…”

Tôi mặt mày khổ sở, cầu cứu bạn anh: “Có thể làm phiền anh đưa anh ấy——”

Còn chưa dứt lời, trong tay tôi đã bị nhét cho một xâu chìa khóa xe.

Người bạn gãi gãi sau gáy, ra vẻ nghiêm túc nói: “Chị dâu, chị cứ đưa Tạ ca về nhà đi. Ông cụ nhà anh ấy có giờ giới nghiêm, say đến thế này mà về, chắc chắn sẽ bị gia pháp hầu hạ, đánh hỏng mất thì chị có nỡ không?”

Gia pháp? Thái tử gia còn bị đánh á?

Tôi sững sờ, chìa khóa trong tay còn chưa kịp trả lại, lại bị người đàn ông cọ cọ vào cổ, lúc tôi đứng không vững, anh đã ôm lấy lưng mà đỡ.

“Không muốn… không muốn xa em…”

Tôi đưa ánh mắt cầu cứu sang mấy người bạn khác, mấy kẻ vừa nãy còn đang hóng chuyện lập tức tránh mắt tôi, từng người từng người một đều bộ dáng say đến tìm không ra phương hướng.

Không còn cách nào khác——

Tôi khẽ thở dài, dìu người đi ra ngoài.

Đến gần chỗ đậu xe, tôi bấm chìa khóa, chiếc Lamborghini phiên bản giới hạn toàn cầu ở chính giữa lập tức sáng đèn.

“Có đứng vững được không?” Tôi thở dốc hỏi.

Cuối cùng người đàn ông cũng chịu thu bớt sức nặng trên người tôi, giọng nói trầm thấp còn mang theo chút dính người.

“Được… bảo bối.”

Tai tôi đỏ bừng, dặn dò: “Vậy anh đứng đây chờ em, em lái xe qua.”

Tạ Tinh Vũ ngoan ngoãn gật đầu, tóc mái xòa qua sống mày, mang theo chút ngây thơ như trẻ con. Tôi vội vàng quay người, sợ sự động lòng của mình lộ ra không chút che giấu.

Khó khăn lắm mới đỡ Tạ Tinh Vũ vào được nhà, sắp xếp anh ngồi lên ghế sofa, tôi vừa đi lấy một ly nước mật ong tới thì lại bị ôm chặt lấy eo.

Sống mũi cao thẳng của người đàn ông cọ qua lớp vải mỏng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp ngước lên nhìn tôi.

“Bảo bối, rất thích em…”

“Em có thể… cũng thích anh không?”

Nhịp tim rung lên truyền vào tai, tôi run giọng hỏi: “Anh thích ai?”

Anh bỗng đứng thẳng dậy, gọi tên tôi thật dịu dàng, sợ tôi không tin, lại nghiêm túc gọi thêm một lần nữa: “Đừng thích cái anh học trưởng kia nữa được không? Anh ta không tốt.”

Sóng lòng tôi rung động mãi không yên, nhìn gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc ấy, theo bản năng nuốt nước bọt một cái.

Tạ Tinh Vũ đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của tôi, vậy mà vẫn mang vẻ đáng thương: “Bảo bối, muốn hôn em… được không?”

Tôi không nói gì.

Hay nói đúng hơn là căn bản không thốt nên lời.

Đầu mày đẹp của người đàn ông nhíu lại, đôi mắt hút người kia càng thêm tủi thân: “Không được sao…”

Tôi vẫn không nói được gì, chỉ là lúc anh thấp giọng buông tay xuống, tôi bỗng giơ tay nắm lấy tay anh, rồi lại ấn bàn tay ấy trở về gương mặt mình.

Cử chỉ này hiển nhiên cổ vũ cho người đàn ông, tiếng cười trầm thấp của anh làm đôi môi mỏng khẽ rung lên, cảm giác ấy truyền qua lớp da mỏng nơi môi. Đến khi tôi khẽ run lên, theo bản năng muốn né tránh, anh chợt ôm lấy lưng tôi, đột ngột làm sâu nụ hôn này.

Đầu óc tôi choáng váng mơ hồ, thậm chí chẳng còn tâm trí để nhận ra rốt cuộc anh có say thật hay không.

Cho đến khi bàn tay khớp xương rõ ràng kia men theo sống lưng bò lên, tôi chợt rùng mình một cái, dây thần kinh đứt quãng như được kéo về đôi chút, run rẩy đẩy anh ra.

“Không được, em chưa, chưa tắm……”

Ánh mắt của Tạ Tinh Vũ sâu thẳm đến đáng sợ, không hề che giấu dục vọng chiếm hữu trong đáy mắt.

Anh bế ngang tôi lên. “Được. Cùng nhau. Anh giúp bảo bối.”

Lời từ chối tôi vừa định nói ra đã bị một tiếng “bảo bối” trầm thấp của anh đánh nát tan tành, đôi môi kia lại một lần nữa quấn lấy hôn tới.

Trong phòng tắm cũng quá xấu hổ rồi.

Tôi vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông, mặc cho anh vừa giúp tôi xả nước vừa tham lam đòi hôn.

Chỉ cần hơi cúi mắt xuống là thấy cơ ngực cơ bụng trắng nõn của anh dính đầy giọt nước.

Đầu óc tôi choáng váng, nghe thấy Tạ Tinh Vũ vội vàng treo vòi sen trở lại.

Tiếng nước chợt ngừng, anh hôn nhẹ lên vành tai tôi, hỏi: “Thật sự được không… bảo bối?”

Được hay không cái gì, người uống rượu là anh, giờ say đến mức như thể là tôi mới đúng.

Trong cơn mơ màng, tôi gật đầu, anh dùng khăn tắm quấn lấy tôi, bế tôi sải bước vào phòng ngủ.

Động tác đặt tôi lên giường nhẹ nhàng như đang đặt một báu vật hiếm có, tôi nhìn đến ngây người, thấy bóng dáng to lớn của anh phủ xuống.

Đôi mắt đào hoa ấy như đang phác họa đường nét của tôi, từ trán hôn xuống chóp mũi, rồi đến đôi môi đỏ mềm.

Đến bước cuối cùng, Tạ Tinh Vũ lại đột ngột dừng lại, anh vén mấy sợi tóc mai ướt mồ hôi bên trán tôi ra, nghiến răng hỏi: “Bảo bối, trong nhà có cái đó không?”

Tôi gần như mềm nhũn thành một vũng nước, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, lắc đầu.

Bàn tay lớn chống bên đầu tôi siết chặt ga giường một giây để nhịn xuống, người đàn ông xoay người xuống giường, còn chu đáo kéo chăn mỏng lên đắp cho tôi.

Đang lúc này mà lại vì chuyện này mà cụt hứng……

Tôi kéo mép chăn mỏng, nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi……”

Nhưng anh lại đột nhiên nghiêng người ôm tôi vào lòng, đầu tóc xù mềm chôn trong cổ tôi, giọng nói ồm ồm.

“Bảo bối, anh vui lắm.”

Tôi ngẩn ra, không hiểu vì sao anh lại nói vậy.

Bình thường vào lúc này chẳng phải đàn ông nên tức giận sao?

Anh ngẩng đầu lên, ôm tôi đầy chiếm hữu như một con chó lớn, trong đáy mắt mang theo ý cười mảnh như tơ.

“Em cũng thích anh, đúng không?”

Mặt tôi đỏ bừng mà không nói gì.

Anh lại không chịu bỏ qua, “Cái anh học trưởng kia của em, căn bản chưa từng có bất kỳ hành vi thân mật nào với em đúng không? Thực ra em không thích anh ta nhiều đến thế.”

Anh ghé sát lại muốn hôn tôi.

“Em là của anh.”

Mặt tôi đỏ bừng, trước khi Tạ Tinh Vũ hôn xuống, tôi nghiêm túc hỏi: “Tạ Tinh Vũ, anh thật sự say rồi à?”

Biểu cảm say đắm trên mặt người đàn ông cứng lại, anh cụp mắt xuống, có phần vô lại mà lại vùi vào ngực tôi hừ hừ.

“Say rồi…… đau đầu quá, cần bảo bối xoa cho anh.”

Tôi: “……”

*